slothis · Tiếng Việt

Terrace J ở Gangneung: Quán cua tuyết đắt xắt ra miếng

2017-12-31 · Cập nhật: 2026-08-11 · Bản gốc (tiếng Hàn)

Bài viết này được dịch từ bản gốc tiếng Hàn với sự hỗ trợ của AI. Đọc bản gốc tiếng Hàn →

Tuyến KTX (tàu cao tốc) vừa mở đến Gangneung (thành phố ven biển), thế là tôi rủ mẹ: 'Hay mình đi Gangneung chơi đi?'. Đến nơi, việc đầu tiên sau khi thuê xe là tìm chỗ ăn. Mẹ tôi hiếm khi tự tìm kiếm trên mạng, nhưng lần này bà lại chỉ cho tôi quán 'Terrace J' - nhân vật chính của bài viết hôm nay. Lướt qua vài blog khác, thấy giá cả ở đây nhỉnh hơn mặt bằng chung nên tôi hơi lo, sợ nhà mình ăn uống ít ỏi thế này đến đó không ăn hết được. Nhưng ngó quanh cũng chẳng có lựa chọn nào khác, tôi tặc lưỡi 'thôi kệ đi' rồi lái xe thẳng tiến.

Do giờ tàu chạy nên chúng tôi đến nơi lúc 2 rưỡi chiều, khá trễ cho bữa trưa. Chắc vì đang mùa thấp điểm nên cũng không cần phải đặt bàn trước. (Hình như bây giờ quán không nhận đặt bàn dưới 10 người nữa). Nhưng nghe bác tài xế taxi ở đây kể từ khi có KTX, lượng khách du lịch đến Gangneung tăng gấp ba lần, nên có khi mùa thấp điểm quán này cũng phải xếp hàng chờ ấy chứ. Lưu ý nhỏ là quán có giờ nghỉ trưa (break time) giống ở Seoul, nên các bạn nhớ canh giờ để tránh nhé.

Ngoại thất của một tòa nhà bê tông hai tầng hiện đại nằm bên bờ biển.
Bề ngoài nhìn không giống nhà hàng khách sạn sang trọng lắm, nhưng cũng không giống kiểu quán ăn bình dân trong xóm.
Biển quảng cáo đứng của nhà hàng hải sản Jumunjin Terrace J được dựng dọc theo con đường ven biển.
Lối vào nhà hàng đi qua một cây cầu gỗ được bắc trên mặt nước nông.
Lối vào phải đi qua một hồ nước nhân tạo.
Hồ nước nhân tạo nông dưới chân tòa nhà và một chậu nước tròn có thả lá súng.
Chắc do trời lạnh quá nên chẳng thấy mống cá nào. Nước đóng cả lớp băng mỏng thế này, chắc người ta đem cá đi sơ tán hết rồi.
Bồn cây tre nhỏ và cao được trồng trước cửa kính bên trong nhà hàng.
Cây tre rậm lá được trồng trước cửa kính.
Tôi cứ tưởng đây chỉ là khóm trúc bình thường, nhưng mẹ bảo loại trúc đen này gọi là 'Ojuk' (Ô trúc), một giống trúc rất nổi tiếng.
Tủ gỗ và bồn rửa mặt bên trong phòng tắm có cửa sổ nhìn ra biển.
Vừa bước vào là tôi đau bụng nên phải tìm nhà vệ sinh ngay, bên trong cực kỳ sạch sẽ.
Chậu cây và đèn hình vuông trên kệ gỗ được gắn trên bức tường bê tông trần.
Khung sổ lưu bút của thực khách nhà hàng và hai quả bầu hồ lô nhỏ đặt phía trước.
Bên trong nhà hàng có bức tranh hoa súng treo trên tường bê tông và lan can bằng sắt.
Cầu thang bên trong nhà hàng có cấu trúc gác lửng với tường bê tông và lan can sắt.
Cá nhân tôi thấy đây là góc đẹp nhất của quán.
Bàn cạnh cửa sổ nhà hàng nhìn ra biển và bãi cát qua lớp kính trong suốt.
Cửa sổ hơi bẩn chắc do trời vừa mưa xong, nhưng cảm giác vừa ngắm biển vừa ăn sashimi thì đúng chuẩn bài rồi.

Không biết họ có phải là người một nhà thật không, hay chỉ gọi nhau là 'mẹ, bố' cho thân thiết, nhưng tôi cảm nhận được sự gắn kết rất rõ giữa những người làm việc ở đây. Dù không chắc lắm nhưng có vẻ đây là một quán ăn gia đình. Theo kinh nghiệm của tôi, những quán do gia đình tự kinh doanh thường giữ nguyên tòa nhà cũ kỹ hoặc chẳng mấy chăm chút cho không gian, nhưng chỗ này thì hơi đặc biệt.

Đầu tiên, trang web của quán nhìn rất xịn xò, kiểu như được đầu tư khá nhiều tiền. Lúc mới xem web, tôi còn tưởng đây là nhà hàng cấp khách sạn cơ. Mang theo chút hoài nghi đến nơi, tôi thấy tòa nhà đẹp đến mức cứ ngỡ do kiến trúc sư thiết kế. Từ lúc bước qua hồ nước nhân tạo nhỏ ở lối vào, đến chiếc bồn rửa tay trong nhà vệ sinh thiết kế độc đáo, rồi cầu thang xoắn ốc dẫn lên không gian chính của quán. Đây không phải kiểu nhà hàng ở khu du lịch chỉ tập trung vào cái nhìn hào nhoáng bên ngoài. Trong số các quán ăn gia đình tôi từng đến, đây là lần đầu tiên tôi thấy một nơi có chất lượng nội thất cao thế này.

Bếp mở được trang trí bằng lưới gỗ và những chiếc đèn vuông treo trên trần nhà.
Bàn ăn bày sẵn nhiều món ăn kèm (banchan) như salad, gỏi hải sản lạnh và ngô phô mai.
Mấy món này gọi là họ mang thêm ra cho.
Gỏi hải sản lạnh gồm tôm, thịt nghêu và mầm củ cải ngâm trong nước tương.
Gỏi cá sống (hoe-muchim) trộn rau củ và rong biển vụn, rắc thêm vừng rang và rưới sốt tương ớt chua ngọt.
Cháo bào ngư rắc vừng đen và canh rong biển được đựng trong từng bát riêng.
Lúc thấy bát cháo bào ngư mà chẳng có miếng bào ngư nào, tôi đã hơi bĩu môi, nhưng bù lại canh rong biển thì khá ngon. Không phải kiểu canh rong biển nồng nặc mùi tanh của biển mà tôi hay ghét đâu.
Tôm và nấm nướng trên chảo gang cùng đậu phụ nướng rưới nước sốt được bày trên đĩa.
Tôm và nấm đang được nướng trên chảo gang nóng.
Một con cá nướng được đặt trên chiếc đĩa hình bầu dục có hoa văn.
Cá Gintaro (cá hồng) nướng. Lúc đầu tôi chẳng biết là cá gì, nhưng đi cùng 'Bếp trưởng Kim' - mẹ tôi, một bậc thầy nấu nướng - thì nguyên liệu nào cũng biết tuốt, thích thật đấy. Nghe bảo cá Gintaro không bị tanh nên đem nướng ăn rất hợp.
Bánh xèo kim chi chiên vàng ươm được bày trên chiếc đĩa vuông có hoa văn.
Hai cuốn trứng cá hồi đặt trên xà lách và hai miếng sushi cá thịt trắng được bày trên chiếc đĩa vuông màu đen.
Sashimi cá thịt trắng được xếp ngay ngắn trên chiếc đĩa màu xanh lam.
Phần trải dài bên trái là cá bơn (광어), phần gom lại ở giữa thì bên trái là cá bơn sỏi (도다리), còn hai hàng bên phải là cá quân (우럭). Tôi vốn không thích sashimi lắm mà món này có sức hút kỳ lạ khiến tôi cứ gắp liên tục. Cứ tưởng họ chỉ thái đại rồi mang ra, ai ngờ thái mỏng đến mức nhìn xuyên thấu cả đĩa, ấn tượng thật.
Cua tuyết hấp và mai cua chứa gạch được bày trên đĩa.
Nhân vật chính của ngày hôm nay: Cua tuyết (대게) nội địa, món này hấp lâu nên phải đợi một lúc. Lý do thiếu mất một cái chân là vì mẹ tôi đã nhanh tay 'chôm' mất trước khi tôi kịp chụp ảnh...
Những chiếc chân cua tuyết luộc chín đỏ và mai cua chứa đầy gạch được bày đặn trên một chiếc đĩa lớn.
Tay cầm một chiếc chân cua tuyết đã bóc vỏ một nửa, bên trong chứa đầy thịt cua trắng ngần.
Cua đã được sơ chế sẵn nên rất dễ ăn, thịt lại chắc nịch, ngon tuyệt cú mèo. Nghe nói cua tuyết mà để lâu sẽ bị stress và teo thịt lại. Thế nên đây là món tiêu biểu phải ăn ngay tại vùng biển, công nhận là thịt chắc hơn hẳn so với ở Seoul. Tôi thì nghĩ từ Nga về đến Seoul hay Gangneung thì thịt cũng teo đi như nhau thôi, nhưng mà nhìn cái chân cua mập mạp trước mắt thì chẳng còn gì để chê nữa.
Tôm chiên xù được đựng trong một chiếc bát nhỏ.
Lẩu cá cay (maeuntang) với nước dùng màu đỏ đang sôi trong nồi.
Món ngon thứ hai sau cua tuyết chính là lẩu cá cay (매운탕). Gia đình tôi, bao gồm cả tôi, có một tiêu chí rất kỹ khi chọn quán sashimi. Nếu quán dọn ra quá nhiều món ăn kèm (banchan), chúng tôi thường nghĩ quán đó nấu không ngon. Vì làm sao mà món nào cũng làm ngon xuất sắc được. Quán này thì đúng chuẩn gu nhà tôi, chỉ dọn ra vài đĩa kim chi ăn kèm. Và đúng như kỳ vọng, nồi lẩu cá cay mang ra ngon xuất sắc. Lúc ngồi đợi món, tôi thấy một ông cụ ở bàn trước say khướt phải để con cái dìu ra ngoài, ăn thử món lẩu này xong tôi mới hiểu lý do. Vị lẩu đậm đà đến mức nếu không phải lái xe, chắc tôi cũng 'cưa' bay một chai soju rồi.
Vùng biển xanh với những con sóng vỗ nhẹ nhàng phía sau bãi cát.

Ngồi ở bàn sát cửa sổ nhìn thẳng ra biển, chúng tôi gọi set cua tuyết. Cua nội địa nhẹ cân hơn nên rẻ một chút, còn cua Nga thịt chắc nịch nên đắt hơn. (Giá mỗi ký là như nhau nhưng cua từ Nga nặng hơn nên thành ra đắt hơn). Dù gọi cua nội địa nhưng mức giá 180.000 KRW (cho set ăn theo món) vẫn khá chát cho 2 người. Nhưng ăn xong thì tôi thấy 'ừ, giá đó cũng hợp lý'. Ban đầu vì giá cả nên tôi định xếp quán này vào diện 'ngại giới thiệu', nhưng nghĩ lại thì bản thân cua tuyết đã là nguyên liệu đắt đỏ rồi, đi quán khác chắc cũng tầm giá đó thôi. Đằng nào cũng tốn một khoản lớn để ăn cua tuyết, thì giới thiệu một quán nấu ngon như thế này vẫn đúng đắn hơn. (Nếu chỉ gọi cua tuyết không thì giá là 100.000 KRW một ký. Chi tiết các bạn xem trên trang chủ nhé).

Chắc quán mới sửa sang lại cách đây không lâu. Một quán nhỏ thế này mà cũng biết áp dụng chiến lược thương hiệu, thật đáng nể.



#QuánNgonGangneung #QuánSashimiJumunjin #QuánNgonJumunjin #CuaTuyếtNgon #CuaTuyếtJumunjin #KTXGangneung #QuánDecorĐẹp #QuánĐẹpGangneung